Băng qua đồi núi, tôi gặp tôi năm 19 tuổi

Hôm nay mới ngồi một mình rồi xem thật kỹ bài hát này. Và tự dưng thấy lòng buồn muốn khóc, nhất là khi nhìn ngoài cửa sổ tầng 31, trời Hà Nội phủ một màu ảm đạm, văn phòng vắng lặng vì trăm người như trăm con robot. “Băng qua đồi núi, Tôi gặp…

EMPTY MIND.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ cảm thấy đột nhiên trống rỗng. Nhất là những ngày cuối năm, và đúng vào thời điểm lạnh nhất trong năm. Kỳ lạ là, bạn chẳng có chút ý niệm nào trong đầu cả. Không vui, không buồn, không thất vọng, cũng không hy vọng. Tất cả như…

Sadness, please go away

Mỗi khi buồn, đến mức một vài câu chuyện cười thường ngày trở nên vô cùng nhạt nhẽo, đến mức biết thừa mình thất vọng và ấm ức thế nào, đến mức nghe “Gọi Anh” rồi nước mắt cứ lăn dài, đến mức trái tim cứ như thắt lại tự vỗ về, Thì mình lôi…

Đến gần hơn những vòng tay

Cuối cùng thì Hà Nội cũng lạnh. Rất lạnh, dù thời gian ngăn ngắn thôi. Dạo này nhiều thời gian rảnh rỗi, tôi đâm ra xem phim nhiều hơn. Không phải phim thần tượng với đầy đủ big name, chỉ là những bộ phim tình yêu bình dị của những người trưởng thành. Dù gì…

Tìm một người như thế…

Mỗi lần nghe giai điệu này, mình lại nhớ những đêm mùa hè trong khách sạn JW.M. miền Trung Thái Lan. Căn phòng rộng nhưng vô cùng cô đơn. Đoàn báo chí mỗi người một phòng, đến đêm, những con sâu lang thang trải nghiệm ban ngày sẽ hì hục viết bài gửi về tòa…

NHỮNG NGÀY Ở MYANMAR (P.1).

Cà phê gói – Homestay – Gia đình Câu chuyện về 4 nữ cường nhân một mùa xuân nọ dắt nhau đi đón bình minh ở Bagan là một câu chuyện vừa buồn cười, vừa thú vị, sẽ kể sau. Nhưng nhắc đến Myanmar, tôi luôn nhớ về một buổi chiều hết sức bình yên….

Thi thoảng mình cũng muốn hỏi…

“How are you doing?” “Dạo này bạn thế nào? Bạn sống có vui không?” Thật kì lạ là, khi bước qua tuổi 25 và đến gần hơn những ngày 30, người ta kiếm tìm nhiều hơn sự bình yên. Nghe thì có vẻ chung chung, nhưng mình nghĩ, từ 26 đến 28, mọi thứ đến…

Những cánh thư không gửi

… những lời chưa kịp nói, Nên có những tình cảm chẳng bao giờ gọi được tên. Tranh mình vẽ, vào một ngày rất nhớ một người.

Giao mùa. Cơn đau nửa đầu kèm theo co thắt ngực dạo này đến thường xuyên hơn. Nó khiến tôi không ngủ được, hoặc đình chỉ mọi hoạt động của bản thân mỗi khi đau đớn xâm chiếm. Thành phố này, tại sao càng lúc càng tệ hại đến thế? Mỗi ngày tan sở như…

TRÊN ĐƯỜNG BAY.

Ngồi nhìn lại, mới thấy 5 năm nay bay liên tục, và phần lớn đều là các chuyến bay một mình. Đêm có, ngày có, trưa có; ngày lạnh, ngày gió; ngày oi nồng, ngày nóng nực; ngày sang xuân, ngày ra hạ, ngày thành phố chuyển mùa. Tôi thường thích nhất những chuyến bay…

Just my shoes.

“You’re only as good as your last performance” – Johnathan Yabut. “And also your outfit” – Me.

Tạm biệt.

Một tuần nữa tôi sẽ rời khỏi thành phố này. Một tuần, chẳng chóng thì chày, sẽ qua rất rất nhanh. Tôi không vui, cũng chẳng buồn. Y như tâm trạng khi đến đây một năm trước. Mà kể cả có về lại Hà Nội, cũng sẽ như vậy chăng? … Tôi đang đi bộ…

Đằng sau chiếc màn hình

Bạn thân mến, Nhiều khi chúng ta tự hỏi, vì sao ta lại xa nhau nhỉ? Mình đã suy nghĩ rất lâu, và chợt phát hiện ra rằng, chúng ta xa nhau vì không thể thông cảm và chia sẻ với nhau những điều rất thật, như đã từng. Có một bài viết đại loại…

“Bạn sống có hạnh phúc không?”

“Bạn sống có hạnh phúc không?” Dạo gần đây tôi hay tự hỏi mình như vậy. Tôi tự hỏi khi buổi sáng mở mắt, nhìn ra phía cửa sổ căn phòng trọ, trong đầu đảo điên mọi lý do để xin phép đến muộn, hoặc xin nghỉ làm. Tôi biết chắc khoảng 20 phút sau,…

Chọn con tim hay lặng nghe lý trí?

Hay đi và ở, Hà Nội hay Sài Gòn. Vì sao mình chấp nhận vào Sài Gòn, sống và làm việc, dù mình đã từng từ bỏ một, không, đến hai lần? Vì thời điểm đó, ít ra mình có niềm tin, có một team đủ tin tưởng để “make something happened”. Vì thu nhập…

22.06.2017

Tôi gọi điện cho mẹ, thói quen hàng ngày. “Mẹ đây” – Giọng nói lúc nào cũng hồ hởi. Từ hồi nhắc đi nhắc lại mẹ đừng bày tỏ cảm xúc hay hấp tấp, bà mới đỡ kiểu thở dồn dập vào ống nghe. Vẫn với giọng điệu ấy, mẹ bảo tôi rằng bà đang…

Chuyến bay đêm.

06.06.2017. 7 giờ tối, chiếc Boing tuyệt đẹp sau khi rẽ ngang bầu trời màu xanh thẫm, cuối cùng đã đi vào vùng tối, hạ độ cao và chìm vào vùng ánh sáng nhân tạo của hàng triệu bóng đèn. Tiếng cơ trưởng và tiếp viên nối tiếp nhau vang lên, làm gián đoạn màn…

Chuyện tình thứ hai.

Những ngày Sài Gòn mưa, cô nhớ anh. Những ngày Sài Gòn âm u, cô càng nhớ anh hơn. Dẫu cả hai cùng trong một thành phố, cùng bầu trời ấy, không khí ấy, mà không bao giờ gặp lại nhau. Những ngày ở Hà Nội, cô chạy trốn anh. Anh, như một cơn gió…

17.04.

Đang ngồi ở Starbuck có cái list nhạc chán nhất quả đất. Biết thế ngồi ở Starbuck sân bay còn hơn, và tự dưng nhớ quá thể Starbuck Vincom ngoài Hà Nội. Ừ, mình nhớ Hà Nội. … Lẽ ra theo kế hoạch ban đầu thì hôm nay là ngày sẽ nộp đơn xin nghỉ…

Ngày cuối cùng của tháng Ba

Mình vẫn nhớ hồi mình học lớp 10, mình từng bị một nhóm nữ hiểu lầm, đến mức mình trong mắt các bạn lúc đó như một đứa lạm quyền, làm sai mọi thứ, thậm chí bị mang tiếng rất nặng nề. Mình không giải thích, cũng không bao biện, mà chỉ im lặng và…

Giải thích và bao biện chỉ cách nhau 1mm

(Đọc được từ website Tâm lý học tội phạm trong chiều nay) “Tự mình phân trần về bản chất là một nỗ lực nhằm để có được sự thừa nhận của người khác. Nó cho thấy rằng bạn cảm thấy bị tổn thương khi sự thừa nhận ấy bị mất đi, và mong mỏi được…

Trồng một cái cây.

Nửa đêm rồi tự dưng nhớ những ngày đi farm-trip; trong lòng không tham vọng nhiều, chỉ muốn làm tốt việc của mình, hiểu rõ bản thân mình, rồi cứ thế mà sống qua gió bão. Như trồng và nuôi một cái cây. Lúc đó mình đã thực sự trồng một cái cây ở Pretchanburi,…

BÀI THƠ CỦA NGƯỜI TRONG THÀNH PHỐ

… “Có những ngày thành phố trở nên thật buồn Khuôn mặt điểm trang kĩ càng và xinh đẹp không giấu nổi sự hoang mang trong lòng luôn chất chứa những ca từ bi thảm Giữa hàng trăm khuôn mặt người nhưng luôn cảm thấy cô đơn. Nắm bàn tay lại, rồi mở ra, rồi…

A lady of perfection…

…Là kết quả của Hoèn khi chơi trò này. Come on lady, and be ready for a new fight ❤ “If there was a phrase that summed up who you are, it would be this: “What a blissful thought it is to know that I’m perfect.” You know exactly what you want, and you’re not…

for someone on the heaven

“Một chút hương thơm còn lại Một ánh mắt quen để lại Một lối đi trên con hè nhỏ Và mưa nắng hai mùa vẫn qua… Nhưng ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ. Đã mang hết đi những điều thân thuộc. Chỉ còn giấc mơ để dành ở đây…” Có ai biết…

Ghi chép phía trên bầu trời

Nếu một ngày bạn phải di chuyển liên tục suốt 4 chuyến bay của 2 lượt đi về giữa hai quốc gia, mỗi chuyến đi chỉ cách nhau vỏn vẹn vài ba giờ đồng hồ, vừa kịp cho bạn vội vã đi từ trạm trung chuyển này sang trạm trung chuyển khác,… Và khi thở…

Chỉ cần biến đi một chốc

Người chưa tới, Em đã nói là công ty em ở đối diện sân bay Tân Sơn Nhất chưa nhỉ? Dù nằm ở mé chẳng bao giờ nhìn thấy máy bay, nhưng chỉ cần em quá bộ trở lại 200m, bước sang bên kia đường, nếu thêm một tấm vé và chiếc hộ chiếu, cộng…

Lại là em đây,

người chưa tới, Lúc nãy trên đường trở về từ Circel K, trong đầu váng vất và chỉ tổn tại duy nhất ham muốn mở ngay chai Strong Bow vị táo còn hơi lạnh trong túi nilon lủng lẳng, tự dưng em chợt nghĩ, em phải viết cho anh. Có thế nào cũng phải viết…

Thinking of You

Dạo này rất dễ rơi nước mắt, một chút thôi có thể ngồi khóc ngon lành. Thật kì.

Điều vô lý thứ nhất.

(Thực ra là tên bài hát mình đang nghe – Điều vô lý thứ nhất.) Dạo này mình chẳng cảm thấy gì cả, và lại thấy lòng trống rỗng. Những lúc như vậy, mình thường nghe bài hát này. “Điều vô lý thứ nhất” – cứ nghe vậy thôi chứ chẳng nghĩ gì. Mùa hè rồi….

thành phố rộng, lòng người nhỏ bé.

Người chưa tới, Bây giờ đang vào cuối tháng Năm, phượng nở đỏ phố, như dấm dứt điều gì. Bằng lăng tím ngát tràn đường, nhìn vào thấy tưng tức nơi lồng ngực. Khu nhà em chiều nay, như những ngày bình thường khác, trẻ con xuống sân chơi đùa, người già ghế đá hàn…

ngày cuối cùng của tháng Năm

(Hay Save the Best for Last) 31.5. Cuối buổi chiều nay, khi ngồi làm nốt việc trong văn phòng vắng vẻ chẳng còn ai, loay hoay thế nào mình tình cờ vào trang cá nhân của một người, người mình đã từng rất thương. Và mình hơi bất ngờ, vì  thấy bạn vui vẻ trở…

thành phố mùa mưa

Người chưa tới, Thành phố này bước vào mùa mưa rồi, anh ạ. Rốt cuộc sau những ngày năng nắng, oi oi nồng nồng, sau cái nóng đẩy bức xúc trong lòng lên đến tận cùng, thì mưa giông thi nhau kéo đến. 10h đêm. Tiếng mưa râm ran trên mặt đường nhựa, rõ ràng…

là khi nào…

Là khi nào, khi trái tim bỗng dưng mềm mại, dịu xuống trong một ngày mưa rét. Tôi vẫn luôn muốn nói chuyện thẳng thắn với bạn của mình, nhưng từ đêm đầu xuân ấy, những dòng tin nhắn trách móc, những lời lẽ thật lòng từ hai người bạn thân cứ thể tuôn ra,…

NHỮNG NĂM 2000

“ Năm 2000, tôi chuẩn bị tốt nghiệp tiểu học, một việc mà tất cả đều cho là đương nhiên. Trẻ con – được nuôi lớn, đến trường, qua cấp 1 rồi lên cấp 2, cấp 3, rồi Đại học. Năm ra trường, lên cấp như dấu mốc quan trọng mà tất cả đám trẻ…

Ngày lạnh nhất trong năm

Hà Nội đang vào những ngày lạnh nhất trong năm. Dự báo thời tiết nói những vùng lân cận có khi nhiệt độ sẽ xuống tới 0. Sáng sớm, em mở mắt, ngoài cửa sổ sương phù mờ mịt, cái màu xám ảm đạm, lại còn có mưa. Em cuộn mình lại giữa hai tầng…

bầu trời vẫn rất xanh.

Anh ạ, Dường như mùa đông đã quên thành phố này? Hay giả dụ có chuyện giận dỗi gì lớn lắm giữa Thần Bốn Mùa và Mẹ Thời Tiết, mà Mùa Đông cứ chần chừ mãi, chẳng muốn nán lại nơi đây quá một ngày. Bầu trời hôm nay – một ngày giữa tháng Mười…

phụ nữ yêu bản thân.

Với mình mà nói, ba cái ngày lễ tôn vinh gì gì cũng chẳng khác những ngày bình thường. Vẫn chạy đi làm như một con thoi, thậm chí còn bận hơn. Và mình hầu như chẳng cảm thấy gì cả. Chính xác là chẳng cảm thấy gì cả. Sau event, lăn ra ốm. Thành…

“Với anh, em mãi là Summer của mùa hè năm ấy”

Chắc hẳn bất cứ chàng trai nào cũng giữ trong lòng mình một hình bóng đặc biệt không thể thay thế, một người mà dù có đã và đang yêu ai – hoặc không đang yêu ai, thì ở sâu trong trái tim người đàn ông ấy sẽ có một nơi an toàn, bí mật,…

chẳng có gì nhiều nhặn.

Thế là mưa rả rích suốt cả một ngày, như thể đang vào đông đến nơi, như thể sẵn sàng bỏ qua cả giao mùa, rồi gió lạnh cứ thế sầm sập ùa đến thôi. Thật… vô duyên. Bây giờ còn chưa vào tháng Tám. Đọc Một mình ở Châu Âu, đến đoạn viết về…

Tình già.

Tôi tình cờ nhìn thấy những hình ảnh này trên trang xã hội tumblr, hàng chục nghìn trái tim ngụ ý rằng “tôi thích” và dĩ nhiên, hàng chục lượt reblog. Đường link dẫn về một bài viết ngắn gọn trên trang báo nọ, mà cái tựa như một lời tự sự giản dị đầy…

Awake.

Mình nghĩ rằng đã đến lúc để trở lại rồi. 🙂

Khoảng cách giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành là bao xa?

Khoảng cách giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành là bao xa? Ngay lúc này đây, tuổi trưởng thành với tôi quả là thật là quãng thời gian khó khăn, thực sự khó khăn. Trong quãng đời chuyển đổi từ một đứa trẻ thành một người lớn, hay buộc phải lớn, đã có lúc mọi…

thư không gửi.

  Hà Nội, ngày… tháng Năm, “Thường mỗi cuối tuần, hoặc ngày đẹp trời bất kỳ nào đó, em – vẫn như hồi sinh viên, sẽ lang thang góc phố quen nọ, chọn cho mình cuốn sách hay, thêm một vài tấm thiệp nho nhỏ. Chỉ là cho riêng em thôi. Mà có thể cho…

ỨC.

Mình có một tật, là nếu nhận lời làm gì, thì thực sự – thực sự nghiêm túc và kính cẩn làm việc đó. Nếu công việc yêu cầu 100%, mình sẽ làm tới 120, thậm chí 150%. Không phải thể hiện hay làm màu gì cả, mình chỉ muốn làm đúng trách nhiệm như…