From my spirit guide

“Thân mến, Chúng ta vẫn luôn theo dõi từng bước khi con là một đứa trẻ. Con là một người mạnh mẽ, độc lập, luôn có những suy nghĩ khác thường so với mọi người. Có những lúc con chỉ muốn bỏ đi tất cả để đến với những điều mà con mơ ước ở…

Một ngày tháng Chín.

Mới dọn dẹp lại file Notes trong máy và thấy mình lưu lại một loạt quotes dành riêng cho những năm tháng trưởng thành, vấp váp, rồi già dần đi. Mình không biết mọi người như thế nào, nhưng đến khi bước vào những năm tuổi 30 này, thi thoảng mình cảm thấy mất động…

Vậy mà em đã nghĩ đó là tình yêu

Dành tặng mối tình nhỏ đã qua. ========================== “Lần đầu tiên gặp nhau tại Starbuck Latte Asia và Expresso 2 shots,Anh cứ nhìn em mãi Em cười và hỏi rằng, “Anh hết say nắng hẳn chưa?” “Say nắng ư? Vậy thì anh không muốn tỉnh” Vậy là em đã nghĩ đó là tình yêu Lần…

Nguyên lý của hoa hồng

Tối hôm kia chở về mà héo rũ vì để trong hơn 8 tiếng văn phòng, + đường xa gió mùa đến người còn xác xơ kể chi hoa. Tưởng cứu không nổi mấy chục cành hoa mình dây yếu đuối. Định bỏ mà tiếc công người tặng lẫn công mình tha. Thế là nghĩ…

Mình dạo này

Dạo này mình chợt nhận ra, bản thân thay đổi rất nhiều.Mình không cố để tỏ ra tốt hơn trong mắt ai đó nếu mình thấy không cần thiết.Dù đi làm, công sở hẳn hoi, nhưng mình cũng không cố để quá chuyên nghiệp hay đóng diễn gì. Mệt lắm. Mình vẫn tưng tửng từng…

Unmarried, Happily Ever After

From The New York Time – by Hilary Sheinbaum on Feb 15th, 2020 Being single isn’t a bad thing. In fact, many women prefer it. Despite the increasing number of dating apps, matchmakers, and love advice designed to facilitate romantic connections, many women are opting out of relationships. Instead of moping over singledom or aggressively…

Sad & Beautiful

Là cảm giác khi nhìn thấy bức hình này. – Gần đây cậu thế nào? – Bình yên. Nhưng không hiểu sao trong lòng trống rỗng, như thể cái hố sâu lại mở miệng vậy. – Nghe sợ thế? – Cũng bình thường. Cậu nghe bài này chưa, cũng lâu lắm rồi:🎼”Everyday life is so…

Cuộc sống này phiền phức quá

Đó là câu đầu tiên mình thấy ấn tượng khi xem tập 1 Itaewon Class. Nếu so với dòng phim tình cảm đang làm ngả nghiên bao nhiêu chị em văn phòng trên facebook, thì với mình, dòng phim hiện thực lại dễ cảm nhận hơn. Ừ, cuộc sống này thật phiền phức quá. Có…

Vì hôm nay mưa và lạnh

Rồi mình đi bus đi làm. Thật ra mình luôn thích đi bus, hay phương tiện công cộng nói chung (tất nhiên là những lúc ít xô bồ chen lấn. Có thể do phản ứng những ngày ngồi MRT hay bus bên nước bạn, nhưng anw, mình vẫn thích). Đặc biệt là những hôm ra…

End of Year 2019

“Mùa thu năm nay qua đi dễ dàng quá Chỉ chừng hai lần mưa với mấy cái lá sồi rụng xuống đất, vài chiếc lá vàng khô héo úa, là mùa thu đã đi qua mất rồi. Mùa thu năm nay giống như người tình giản đơn, chỉ cần xoá tên trong sổ tay *…

Có cô gái ngồi trước hiên nhà

Tâm trí như ngừng lớn Chưa bao giờ biết thế nào là tình yêu Vậy mà, Trái tim bỗng xao động lạ lùng Khi nghe “Có chàng trai viết lên cây”

Một mình ở Malaysia. P1. Putrajaya

Đó là chiều thứ 6, tháng Mười. 5.50 pm. Putrajaya đón mình bằng một cơn mưa lớn, và có sấm. Mình chẳng biết phải đi đâu giữa cái thời tiết này. Anh bạn R.J thì thoắt ẩn thoắt hiện. Và mình gặp xe bus, cô lái xe (yep phụ nữ) sau khi thấy mình nói…

Sáng thứ 7. 15/11/19.

9.15 am. Dần quen với việc nghỉ ngơi cuối tuần. Không phải mình không yêu công việc, mà càng trưởng thành, đi qua nhiều trải nghiệm, mới thấy bản thân mình quý giá, là thứ duy nhất mình hoàn toàn nắm giữ, bảo vệ, kiểm soát, xứng đáng được phát triển và yêu thương. Trước…

Thật ra là mình vẫn nên

Duy trì những chuyến đi 1 mình. Không phải vì không có ai đi cùng, mà vì chỉ khi đó mình mới nghĩ thông suốt được mọi thứ. Tự dưng thèm ngồi xe bus ra sân bay quá. Và rất rất nhớ những ngày một mình ở Malaysia vừa qua. … Hanoi, đông 2019.

ĐỪNG TƯỞNG – BÙI GIÁNG

đừng tưởng cứ núi là cao cứ sông là chảy cứ ao là tù đừng tưởng cứ dưới là ngu cứ cao là sáng cứ tu là hiền đừng tưởng cứ đẹp là tiên cứ nhiều là được cứ tiền là xong đừng tưởng không nói là câm không nghe là điếc không trông là…

Chuyện trên những chuyến tàu.

Tháng 6.2015. #thefirststory “Trước mặt mình, cô gái châu Âu cứ thút thít mãi không thôi. Lúc đầu mình còn chẳng hiểu gì, sau mới nhận ra, cô sợ gián. Mấy con vật có cánh cứ sượt qua chân cô mãi, và cứ thế cô khóc. Tội nghiệp. Đây là Việt Nam mà, cô gái….

On the way to the end of 2018.

Wake up early. Drink Coffee. Work Hard. Be Ambitious. Keep your priorities straight, your mind right, your head up. Do well, live well & Dress really well. Do what you love & Love what you do. It’s time – to start living.

Về một cuốn sách nhỏ dễ chịu.

“Trời lạnh tưởng như sắp có tuyết rơi, ở quảng trường trước lối sang đường dành cho người đi bộ có đặt một cây thông khổng lồ, cả khu vực được trang hoàng đèn giáng sinh rực rỡ. Không biết có phải vì thế không mà trông ai cũng hớn hở.” – Đoạn mô tả…

Just quote.

““Cậu nhất định phải tin rằng cậu xứng đáng với những điều xinh đẹp và tử tế. Tin được là được. Rồi cậu cứ sống như cậu đã từng, những điều xinh đẹp tử tế đó sẽ đến. Không lâu lắm đâu. Hãy kiên nhẫn, hãy chờ đợi. Điều đến muộn và chậm thì lại…

Chuyện của H.

8.30 sáng. Chiếc tàu điện nhanh với màu tím đặc trưng đang chờ sẵn. Đây là chuyến tàu chuyên chở khách từ trạm Taipei Main Station ra sân bay quốc tế – Sân bay Taoyuan. H vẫy tay tạm biệt cô bạn của mình, người cùng cô thức giấc vào sớm nay, cùng sửa soạn…

Vẩn vơ.

“Và đến lúc bạn biết rằng, bạn nên book một chuyến bay, hay một chuyến tàu, hay gì cũng được. Miễn là xa chốn tẻ nhạt ồn ã này một thời gian. Để được đi – trong tự do”. Viết từ 3 năm trước, khi đọc xong “Tôi là một con lừa” hay “Lên đường…

NHẮM MẮT THẤY PARIS

Không phải ngẫu nhiên Dương Thụy lấy đề tựa này dành cho câu chuyện tình buồn bã nhưng tuyệt đẹp ở đất nước ấy, nơi thành phố vốn mệnh danh “lãng mạn” bậc nhất. Nếu có thể, hãy hôn người bạn yêu trên cây cầu khóa trĩu nặng bắc ngang sông Seine, trong một buổi…

Us and Them: Chúng ta và Họ

Hay vẫn là chúng ta đó thôi, chỉ là già đi, trưởng thành lên, cô đơn hơn. Lâu lắm rồi mình mới xem một bộ phim thật buồn, trong ngày Hà Nội bắt đầu mùa mưa. “- I missed you.” “Anh cũng nhớ em” “Ý em là là em đã để lỡ mất anh rồi”….

Chạy bộ hay chạy máy?

Chạy máy tiết kiệm thời gian, mưa nắng không thành vấn đề, lại dễ dàng điều khiển vận tốc và luôn được máy móc cung cấp thông tin: bạn đã chạy bao nhiêu km, vận tốc ngay tức thời là bao nhiêu bao nhiêu, nhịp tim bao nhiêu bao nhiêu, thậm chí là nếu buồn…

WHEN IN TAIWAN

28.12.2017. Kaohsiung. Tiếng còi xe trên đường quốc lộ cắt ngang Centre Park ầm ào cả đêm, chúng tôi chìm vào giấc ngủ trong thứ âm thanh ấy. Một giấc ngủ sâu sau “cả một ngày dài thật dài” cho Bian, cô bé đã lang thang từ Sài Gòn qua Đài Bắc từ đêm hôm…

Những năm qua tuổi 25

Lúc đó bạn đã như thế nào? Năm 25 tuổi, tôi mới có chuyến du lịch một mình đầu tiên – solo trip đúng nghĩa, không dính dáng đến lịch công tác hay những ngày làm thâu đêm suốt sáng ở Việt Nam hay những đất nước xa xôi. Tôi khi ấy: chia tay một…

Ngày nghỉ Tết cuối cùng

“Bạn nói: tôi chẳng biết gì về cuộc đời, Với ánh mắt lo âu, nụ cười hối tiếc”. Những cuộc hẹn vội, vừa đủ mà vui. Vừa đủ mà vui: Tức là một buổi, không quá dài cũng chẳng quá ngắn, thong dong cùng nhau chỗ nọ chỗ kia trên khu phố cổ những ngày…

Băng qua đồi núi, tôi gặp tôi năm 19 tuổi

Hôm nay mới ngồi một mình rồi xem thật kỹ bài hát này. Và tự dưng thấy lòng buồn muốn khóc, nhất là khi nhìn ngoài cửa sổ tầng 31, trời Hà Nội phủ một màu ảm đạm, văn phòng vắng lặng vì trăm người như trăm con robot. “Băng qua đồi núi, Tôi gặp…

EMPTY MIND.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ cảm thấy đột nhiên trống rỗng. Nhất là những ngày cuối năm, và đúng vào thời điểm lạnh nhất trong năm. Kỳ lạ là, bạn chẳng có chút ý niệm nào trong đầu cả. Không vui, không buồn, không thất vọng, cũng không hy vọng. Tất cả như…

Sadness, please go away

Mỗi khi buồn, đến mức một vài câu chuyện cười thường ngày trở nên vô cùng nhạt nhẽo, đến mức biết thừa mình thất vọng và ấm ức thế nào, đến mức nghe “Gọi Anh” rồi nước mắt cứ lăn dài, đến mức trái tim cứ như thắt lại tự vỗ về, Thì mình lôi…

Đến gần hơn những vòng tay

Cuối cùng thì Hà Nội cũng lạnh. Rất lạnh, dù thời gian ngăn ngắn thôi. Dạo này nhiều thời gian rảnh rỗi, tôi đâm ra xem phim nhiều hơn. Không phải phim thần tượng với đầy đủ big name, chỉ là những bộ phim tình yêu bình dị của những người trưởng thành. Dù gì…

Tìm một người như thế…

Mỗi lần nghe giai điệu này, mình lại nhớ những đêm mùa hè trong khách sạn JW.M. miền Trung Thái Lan. Căn phòng rộng nhưng vô cùng cô đơn. Đoàn báo chí mỗi người một phòng, đến đêm, những con sâu lang thang trải nghiệm ban ngày sẽ hì hục viết bài gửi về tòa…

NHỮNG NGÀY Ở MYANMAR (P.1).

Cà phê gói – Homestay – Gia đình Câu chuyện về 4 nữ cường nhân một mùa xuân nọ dắt nhau đi đón bình minh ở Bagan là một câu chuyện vừa buồn cười, vừa thú vị, sẽ kể sau. Nhưng nhắc đến Myanmar, tôi luôn nhớ về một buổi chiều hết sức bình yên….

Thi thoảng mình cũng muốn hỏi…

“How are you doing?” “Dạo này bạn thế nào? Bạn sống có vui không?” Thật kì lạ là, khi bước qua tuổi 25 và đến gần hơn những ngày 30, người ta kiếm tìm nhiều hơn sự bình yên. Nghe thì có vẻ chung chung, nhưng mình nghĩ, từ 26 đến 28, mọi thứ đến…

Những cánh thư không gửi

… những lời chưa kịp nói, Nên có những tình cảm chẳng bao giờ gọi được tên. Tranh mình vẽ, vào một ngày rất nhớ một người.

Giao mùa. Cơn đau nửa đầu kèm theo co thắt ngực dạo này đến thường xuyên hơn. Nó khiến tôi không ngủ được, hoặc đình chỉ mọi hoạt động của bản thân mỗi khi đau đớn xâm chiếm. Thành phố này, tại sao càng lúc càng tệ hại đến thế? Mỗi ngày tan sở như…

TRÊN ĐƯỜNG BAY.

Ngồi nhìn lại, mới thấy 5 năm nay bay liên tục, và phần lớn đều là các chuyến bay một mình. Đêm có, ngày có, trưa có; ngày lạnh, ngày gió; ngày oi nồng, ngày nóng nực; ngày sang xuân, ngày ra hạ, ngày thành phố chuyển mùa. Tôi thường thích nhất những chuyến bay…

Just my shoes.

“You’re only as good as your last performance” – Johnathan Yabut. “And also your outfit” – Me.

Tạm biệt.

Một tuần nữa tôi sẽ rời khỏi thành phố này. Một tuần, chẳng chóng thì chày, sẽ qua rất rất nhanh. Tôi không vui, cũng chẳng buồn. Y như tâm trạng khi đến đây một năm trước. Mà kể cả có về lại Hà Nội, cũng sẽ như vậy chăng? … Tôi đang đi bộ…

Đằng sau chiếc màn hình

Bạn thân mến, Nhiều khi chúng ta tự hỏi, vì sao ta lại xa nhau nhỉ? Mình đã suy nghĩ rất lâu, và chợt phát hiện ra rằng, chúng ta xa nhau vì không thể thông cảm và chia sẻ với nhau những điều rất thật, như đã từng. Có một bài viết đại loại…

“Bạn sống có hạnh phúc không?”

“Bạn sống có hạnh phúc không?” Dạo gần đây tôi hay tự hỏi mình như vậy. Tôi tự hỏi khi buổi sáng mở mắt, nhìn ra phía cửa sổ căn phòng trọ, trong đầu đảo điên mọi lý do để xin phép đến muộn, hoặc xin nghỉ làm. Tôi biết chắc khoảng 20 phút sau,…

Chọn con tim hay lặng nghe lý trí?

Hay đi và ở, Hà Nội hay Sài Gòn. Vì sao mình chấp nhận vào Sài Gòn, sống và làm việc, dù mình đã từng từ bỏ một, không, đến hai lần? Vì thời điểm đó, ít ra mình có niềm tin, có một team đủ tin tưởng để “make something happened”. Vì thu nhập…

22.06.2017

Tôi gọi điện cho mẹ, thói quen hàng ngày. “Mẹ đây” – Giọng nói lúc nào cũng hồ hởi. Từ hồi nhắc đi nhắc lại mẹ đừng bày tỏ cảm xúc hay hấp tấp, bà mới đỡ kiểu thở dồn dập vào ống nghe. Vẫn với giọng điệu ấy, mẹ bảo tôi rằng bà đang…

Chuyến bay đêm.

06.06.2017. 7 giờ tối, chiếc Boing tuyệt đẹp sau khi rẽ ngang bầu trời màu xanh thẫm, cuối cùng đã đi vào vùng tối, hạ độ cao và chìm vào vùng ánh sáng nhân tạo của hàng triệu bóng đèn. Tiếng cơ trưởng và tiếp viên nối tiếp nhau vang lên, làm gián đoạn màn…

Chuyện tình thứ hai.

Những ngày Sài Gòn mưa, cô nhớ anh. Những ngày Sài Gòn âm u, cô càng nhớ anh hơn. Dẫu cả hai cùng trong một thành phố, cùng bầu trời ấy, không khí ấy, mà không bao giờ gặp lại nhau. Những ngày ở Hà Nội, cô chạy trốn anh. Anh, như một cơn gió…

17.04.

Đang ngồi ở Starbuck có cái list nhạc chán nhất quả đất. Biết thế ngồi ở Starbuck sân bay còn hơn, và tự dưng nhớ quá thể Starbuck Vincom ngoài Hà Nội. Ừ, mình nhớ Hà Nội. … Lẽ ra theo kế hoạch ban đầu thì hôm nay là ngày sẽ nộp đơn xin nghỉ…

Ngày cuối cùng của tháng Ba

Mình vẫn nhớ hồi mình học lớp 10, mình từng bị một nhóm nữ hiểu lầm, đến mức mình trong mắt các bạn lúc đó như một đứa lạm quyền, làm sai mọi thứ, thậm chí bị mang tiếng rất nặng nề. Mình không giải thích, cũng không bao biện, mà chỉ im lặng và…